40. Cuộc đời vĩ đại là cuộc đời không vất bỏ một mảnh vụn nhò nào. Nhưng khéo tay xếp đặt cách tuyệt vời dưới con mắt nghệ thuật của Ðức Tin và ghép chúng lại bằng chất keo Thiên Chúa.

39. Trong vườn hoa Giáo hội, sứ mệnh người giáo dân là lo vun trồng và tưới những hạt, những cây mà hàng giáo sỹ đã gieo, đã trồng. Gieo trồng là cần thiết, nhưng vun xới còn cần thiết hơn.

38. Mọi tín hữu đều được Chúa kêu mời làm chứng nhân cho Ngài bằng một trong hai cách: nếu không tử đạo thì là sống đạo.

37. Sống là để cho Chúa nhập thể trong con người của mình.

36. Thiên Chúa là nam châm. Muốn quy hướng về Ngài, hồn ta phải là sắt thép, không thể là thứ gì khác hơn.

35. Nếu ngôi Lời không mặc lấy xác phàm, thì cho đến nay Thiên Chúa vẫn còn là người Cha câm và ta vẫn còn là người con điếc của Ngài.

34. Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người, Ngài nên giống họ hoàn toàn ngoại trừ tội lỗi (xx 2 Cr5,21;Dt2,17:1Pr2,22). Giống họ qúa đến nỗi nhiều người thời đó không nhận ra Ngài là Thiên Chúa và nhiều người thời nay cũng không thể tin Ngài là Thiên Chúa. Lỗi tại ai: Thiên Chúa vì yêu thương hay nhân loại vì khinh thường?

33. Ngày xưa, Chúa xuống thế làm người cho nhiều người khó tin. Ngày nay, Chúa dùng con người cai quản Giáo Hội Ngài cũng làm cho nhiều người khó tin.

32. Tôi khó có thể hiểu được một Thiên Chúa đã xuống trần gian rồi lại bỏ về trời, mà không dùng quyền năng Ngài để tìm cách ở lại trần gian với loài người cho đến ngày tận thế trong Bí Tích Thánh Thể. Tôi tin chắc như thế, vì tôi biết Ngài là một Thiên Chúa yêu đời.

31. Màu nhiệm nhập thể hạ thấp Thiên Chúa xuống, nhưng lại nâng loài người lên cao. Chỉ có tình yêu vô biên mới làm được như thế.

30. Khi tự hạ, ta mới thấy mình „cao cả“ hơn lúc tự cao.

29. Khả năng cao cả nhất của người đàn ông là khả năng sáng tạo. Khả năng cao cả nhất của đàn bà là khả năng yêu thương.

28. Trong mỗi người đều có một chàng quân tử và một gã tiểu nhân. Nhưng không vì gã tiểu nhân mà buông thả cuộc đời, cũng không vì chàng quân tử mà bức bách cuộc đời. Như một quyết định dân chủ phải có sự biểu quyết của hai đảng đối lập, một quyết định cá nhân hợp tình, hợp lý phải có sự chấp thuận và hướng dẫn của chàng quân tử, nhưng cũng tùy thuộc khả năng và giới hạn của gã tiểu nhân.

27. „Biết“ chân lý mới là biết một nửa. Nửa kia ta „biết“ thêm được nhờ thực hành điều „biết“ đó.

26. Hãy cho người đói ăn no và hãy cho người no một ý nghĩa sống.

25. Khi hành trình trên con đường trắc trở, ta thường chống gậy để trợ lực. Nếu nhỏ và yếu, gậy sẽ gẫy. Nếu to và nặng, gậy sẽ vướng. Lúc đó gậy không giúp mà còn là gánh nặng, nên phải chọn một cây gậy cho vừa. Tiền bạc là cây gậy. Thiếu thốn sẽ khổ sở. Dư thừa sẽ vướng víu tâm linh.

24. Trên những ngọn núi cao, dù trời có mưa bao nhiêu rồi cũng trôi đi mất bấy nhiêu, không giữ lại được gì. Trái lại, một dòng suối nhỏ trong thung lũng lại có nuớc chảy triền miên, vì hứng được nước liên tục từ trên cao ngấm xuống. Người kiêu ngạo như ngọn núi cao, khó học thêm được những điều hay của kẻ khác. Trái lại, người khiêm tốn như dòng suối nhỏ trong thung lũng, luôn học được những điều hay từ muôn người khác. Cho nên, muốn học điều hay phải là người khiêm nhượng.

23. Nụ cười là tia lửa bắt cháy cả cánh đồng tình cảm đã khô chồi từ lâu.

22. Một lá thư, khi ghi đúng địa chỉ, dù xa ngàn vạn dặm vẫn tói nơi. Nhưng khi sai địa chỉ, dù trong cùng một tỉnh, cũng khó tới nơi. Mình phi lý hay người đưa thư phi lý? Ðừng bừa bãi, một chuyện nhỏ còn như vậy, huống chi là chuyện lớn

21. Trong lòng mỗi chiếc lá vàng ta đều có thể đọc được sức sống mơn mởn của nó trong mùa Xuân dĩ vãng, và cả màu xanh ngát của nó trong mùa Hè vừa mới đi qua.

Lm. Giuse Vũ Xuân Huyên

 

Mầu sắc thiên nhiên là tà áo lộng lẫy thường ngày của Thượng Ðế
_____ _____

JSN Boot template designed by JoomlaShine.com